Huyết án liên hoàn (7)

Hồi lâu sau, Diệp Hàn thò đầu ra khỏi chăn, thở dốc, sau đó thì thầm bên tai tôi: “Cậu có nghe thấy không, Cổ Tiểu Yên, vừa rồi đó chính là tiếng của trẻ con khóc, mình thường xuyên nghe thấy.”

Nói rồi, cô ôm chặt lấy cánh tay tôi.

Tôi lấy làm lạ: “Ô? Sao lại có tiếng trẻ con khóc?”.

Cô nói: “Ừ, cậu mới đến nên không biết đấy thôi, trường chúng ta có rất nhiều chuyện quái dị, ví dụ như ở trong nhà chứa nước, cứ đến 12 giờ đêm là vòi nước lại tự động mở ra; nhà tắm nữ thường xuyên có người tắm lúc nửa đêm; cầu thang tầng 3 của tòa giảng đường số 3, cứ qua 12 giờ đêm là lại có thêm một bậc cầu thang, còn có cả tiếng khóc ai oán của đứa bé trong đầm hoa sen nữa kia… Chúng ta vừa mới nghe thấy tiếng trẻ con khóc, chính là phát ra từ đầm hoa sen đấy. Bây giờ thì cậu đã biết tại sao mình lại muốn chuyển trường rồi chứ? Bọn họ đều nói Cao Mẫn… bị ma quỷ giết chết, còn nữa, những chuyện xảy ra mười năm, hai mươi năm trước đều là do ma quỷ lộng hành, cậu không biết đấy…”.

Thấy cô ấy lại chuẩn bị lải nhải, tôi vội tiếp lời cô: “Ma quỷ lộng hành?”.

Cô thì thầm còn khẽ hơn nữa: “Đúng vậy, đặc biệt là tiếng khóc ai oán của đứa bé trong đầm hoa sen, là cái đáng sợ nhất trong tất cả mọi sự việc kỳ quái lạ thường. Lúc đầu khi xây dựng trường, đã đào được một bộ hài cốt của trẻ em trong khi đào đầm sen, bộ hài cốt đó được chôn ở dưới gốc cây hòe đại thụ. Trong tay hài cốt đó còn đang cầm một con búp bê cầu nắng [1]. Thật là quái dị. Cả cây hòe đó nữa, chẳng ai biết tuổi thọ của nó là bao nhiêu, chỉ biết rằng, từ khi xây dựng trường, nó đã được trồng ở đó rồi, mọi người nói nó là một cái cây đã thành tinh. Trước đây, còn có người thường đến đầm hoa sen học bài, trò chuyện tâm tình, nhưng về sau, có một số người nhìn thấy một đứa bé tay cầm búp bê cầu nắng chạy tung tăng xung quanh cây hòe. Ngay chính trong mùa hè năm ngoái, một cô gái trong khoa Mỹ thuật đột nhiên treo cổ tự tử chết ở cây hòe đó. Cô ấy không chỉ treo cổ, còn cứa rách hai cổ tay, máu chảy đầm đìa… Chậc chậc, điều khiến mọi người cảm thấy hoảng sợ hơn nữa chính là, trên cổ cô ấy còn treo một con búp bê cầu nắng be bét máu… Sau đó, không còn ai dám đến gần đầm hoa sen nữa”.

Tôi nghe xong, toàn thân lạnh ngắt. Con người tôi có một đặc tính không hay chút nào, chính là người khác nói gì với tôi, trong não tôi lập tức tưởng tượng, lần này cũng vậy, một đứa bé cởi truồng hở mông tay cầm con búp bê cầu nắng và cả cô gái thắt cổ tự tử trên cây hòe đều như hiện ra trước mắt tôi.

Tôi thậm chí còn có thể dựa vào bức tranh dó, tiếp tục tưởng tượng ra cả quá trình cô gái thắt cổ đó cắt đứt mạch máu hai cổ tay của mình, tượng tưởng chân thực đến độ/ nỗi khiến toàn thân nổi da gà. Tôi không kìm lòng được, hỏi Diệp Hàn: “Cô gái đó tại sao đã treo cổ rồi lại còn phải cắt mạch máu nữa làm gì?”. Theo tôi thấy, đây là hành động thừa thãi không cần thiết, còn có chút khó hiểu.

Diệp Hàn nói: “Ai biết được chứ, cho nên mới nói là ma quỷ lộng hành mà”.

Nói nhiều như vậy, trông Diệp Hàn cũng có vẻ thấm mệt, cô ôm chặt lấy cánh tay tôi, làu bàu: “Không nói nữa, nếu nói tiếp, mình không dám ngủ mất”. Nhưng chỉ một lát sau, cô đã phát ra tiếng thờ đều đều khe khẽ, vậy là cô đã ngủ yên giấc. Đúng là một cô gái vô lo vô nghĩ.

1. Teru teru bouzu là một chú búp bê truyền thống của Nhật Bản được làm bằng tay bằng cách sử dụng giấy hoặc vải trắng mà nông dân Nhật Bản treo bên ngoài cửa sổ của mình bằng một sợi dây. Đây được xem là bùa hộ mệnh có sức mạnh kỳ diệu để mang lại thời tiết tốt và để ngăn chặn một ngày mưa. Teru là một động từ Nhật Bản mô tả ánh nắng mặt trời, bouzu là một tu sĩ Phật giáo hoặc theo tiếng lóng nghĩa là “hói đầu”. Teru teru trở nên phổ biến trong thời kỳ Edo (thế kỉ XVII- XIX) ở các cư dân đô thị, trẻ em Nhật Bản sẽ làm những con teru teru bouzu trước hiên nhà để mong muốn thời tiết tốt hơn vào ngày mai.

Thượng Quan Ngọ DạCòn tiếp…

(Tiểu thuyết Huyết án liên hoàn của tác giả Trung Quốc Thượng Quan Ngọ Dạ do NXB Văn học ấn hành)

Tiểu thuyết cùng tác giả:Kiếp nạn trời định

Nguyễn Vĩnh Nguyên ra mắt tản văn

bia-tap-tan-van-moi-cua-nguyen-vinh-nguyen-17889-sach-to-jpg-1356837094-1356837311-500x0-150x150

17889-bia-tap-tan-van-moi-cua-nguyen-vinh-nguyen-17889-sach-to-jpg-1356837094-1356837311-500x0

Tác giả sinh năm 1979 cố gắng lý giải tập tính người Việt thông qua cách sử dụng những vật dụng hàng ngày.

Người đọc từng biết đến một Nguyễn Vĩnh Nguyên nhạy cảm và ma mị trong từng câu chữ với hai tập truyện Khu vườn lưu lạcNăm mười mười lăm hai mươi hay một Nguyễn Vĩnh Nguyên gai góc trong các trang viết khác. Với tập tản văn Nguyễn Vĩnh Nguyên vừa ra mắt, độc giả sẽ biết thêm một Nguyễn Vĩnh Nguyên luôn tìm kiếm thể nghiệm đa dạng trong con đường viết lách.

Tập tản văn Nguyễn Vĩnh Nguyên khá mỏng, với gần 30 bài viết. Trong đó, ở mỗi bài, tác giả chọn lựa điểm nhìn, phương pháp khảo sát, kiến giải về tâm tính của người Việt Nam đương đại thông qua quan niệm, cách thức sử dụng, thói quen hành xử với những đồ vật quen thuộc thường ngày. Những vật dụng như: cái tăm xỉa răng đến thanh bookmark, từ cái tivi đến xe máy, từ chén nước mắm trên mâm cơm đến vườn tược, nhà cửa… đều trở thành những điểm “mã hóa” câu chuyện về lịch sử, văn hóa, tâm thức, tập tính con người qua góc nhìn của Nguyễn Vĩnh Nguyên.

Bìa tập tản văn mới của Nguyễn Vĩnh Nguyên.

Đối với các hiện tượng xã hội (nhạc chế, sự lạc quan hão, cà phê cóc vỉa hè…), Nguyễn Vĩnh Nguyên lại thể hiện thái độ bao dung, tự tại, đôi khi với giọng điệu đầy hài hước, truyền tải được những dữ liệu cho thấy sự tồn tại phi – lý – đương – nhiên của chúng trong đời sống. Tác giả muốn gửi gắm vào trang viết của mình tinh thần trào lộng. Tinh thần ấy đôi khi không tránh khỏi những dẫn dắt cực đoan nhưng có thể là sự gợi mở nhiều khám phá.

Ấn phẩm này cũng là cuốn sách đánh dấu giai đoạn đầu trong “dự án riêng” của Nguyễn Vĩnh Nguyên là thực hiện 100 tản văn, tiểu luận về tâm tính người Việt đương đại khảo sát xuyên qua thế giới những đồ vật quen thuộc hàng ngày.

Khi đọc xong tập sách này, dịch giả Lâm Vũ Thảo nhận xét: đây là “Tản văn của một người đọc sách”. “…Trong 25 bài tản văn trong tập, gần như bài nào Nguyên cũng trích dẫn một cuốn sách nào đó – cho dù đó là khi Nguyên khảo sát cái “tư duy mặt bằng” của người Việt, hay khi anh bình luận truyền thống cà phê quán cóc của dân Sài thành, hay làm một cuộc trò chuyện trên yên xe máy. Các trích dẫn ấy, với một liều lượng vừa phải: không quá nhiều đến nỗi làm bạn đọc hoa mắt, không quá ít để có thể bị rơi vào cảnh vô tình mượn ý người khác, đã mang đến cho tản văn của Nguyễn Vĩnh Nguyên một chút riêng. Chút riêng ấy, thiết nghĩ, là điều quan trọng, nhất là trong thời đại mà hầu như ai cũng có thể viết “tản văn” dưới dạng note trên Facebook hoặc entry trên blog”, Lâm Vũ Thảo chia sẻ cảm nhận.

Nguyễn Vĩnh Nguyên sinh năm 1979, hiện sống và sáng tác tại Sài Gòn.

Bạch Tiên

Đánh đu cùng số phận (14)

Người ta nói vợ chồng là duyên số, là duyên nợ, chẳng sai. Vợ tôi là người hết lòng vì chồng con, song có lẽ do quá yêu chồng mà có tính cả ghen. Hơn bốn mươi năm về trước, ở vùng ven thị xã này có xóm Hoà Bình là nơi đại đội tôi […]

Continue reading...

Giá như

Giá như em Giá như em Gót son đừng mỏng Tóc mềm đừng bay Sóng đừng ẩn dưới chân mây Mắt đừng xô lệch nét gầy tương tư Giá như đừng Tôi giá như… Đừng trưa nhật thực Nằm mơ trăng tròn. Lê Minh Dung

Continue reading...

‘Hương rừng Cà Mau’, 50 năm thơm mãi tình quê

vu-duc-sao-bien-trai-khong-chi-phat-bieu-cam-nhan-ve-tac-pham-cua-son-nam-ma-ong-con-vua-pho-nhac-bai-tho-de-tu-cua-tap-huong-rung-ca-mau-nam-thang-da-troi-qua-ray-rut-mai-doi-ta-nang-mua-mien-17881-v-150x150

mất vào năm 2008ngồi lại nhìn nhận, tôn vinhHương rừng Cà Mau,

Continue reading...

Huyết án liên hoàn (6)

Bóng hình những chiếc lá đó… Như thể có sự sống. Chúng sẽ biến thành hình người, có thể giết người, có thể cưỡng hiếp thi thể… Nửa đêm. Tôi nằm trên giường trở đi trở mãi không ngủ được, quạt trần trên đầu kêu vù vù, không khí ngột ngạt oi bức, nhưng chân […]

Continue reading...

Bộ sách ‘Hương rừng Cà Mau’ tròn 50 tuổi

bo-huong-rung-ca-mau-gom-3-tap-la-mot-tuyen-tap-sach-van-hoc-quy-voi-nhung-ai-yeu-son-nam-17877-sach-to-jpg-1356598378-1356598502-500x0-150x150

Hương Rừng Cà Mau Hương Rừng Cà Mau

Continue reading...

Đánh đu cùng số phận (13)

Chị khẳng định, Bích Thuận đi lại thường xuyên với ông hiệu trưởng Dương Tiến và vừa bắt gặp hai người tắm chung với nhau ở khu du lịch suối nước nóng Yên Bình đấy. Chuyến thăm quan trọn gói cả ngày do công ty du lịch tổ chức từ hang Đầu Gỗ đến đảo […]

Continue reading...

Thơ Nguyễn Thúy Hằng quyến rũ Dương Tường

cac-tap-tho-ho-bot-hu-ao-cua-nguyen-thuy-hang-tren-ke-sach-17874-sach-to-jpg-1356492883-1356493934-500x0-150x150

Dịch giả nổi tiếng nhận xét tập thơ mới của nữ tác giả Hà Nội đầy ắp tưởng tượng và cách tân. Tác giả Nguyễn Thúy Hằng vừa giới thiệu đến công chúng tập thơ Họ – bột hư ảo. Đọc tập thơ này, Dương Tường nhận xét: “Ai đó có thể gọi Nguyễn Thúy […]

Continue reading...

Huyết án liên hoàn (5)

Lâm Phàm là bạn trai của Cao Mẫn, lại là người cuối cùng tiếp xúc với Cao Mẫn trong đêm xảy ra vụ án, cho nên bị gọi đến Sở công an để thẩm vấn, nhưng anh có chứng cứ ngoại phạm. Tôi và Quan Vũ Phi vừa mới bước ra khỏi nhà ăn không […]

Continue reading...